NHỮNG THỂ LOẠI PHŨ PHÀNG NHẤT, BẠN ĐàGẶP?

1. Một cặp tình nhân gặp phải quỷ dữ. Quỷ dữ nói phải giết một trong hai người, bắt hai người oẳn tù tì để quyết định số mệnh. Cặp tình nhân bàn nhau cùng ra kéo, nguyện một lòng chết bên nhau. Kết quả người con trai ra bao, người con gái ra búa.

2. Cả lớp thống nhất ko chép phạt. Hôm sau mình bạn bị ghi vào sổ đầu bài.

3. Đi thắt ống tinh đã đc 2 tháng, về nhà vợ hớn hở bảo có bầu rồi.

4. Hồi ấy yêu đến chết đi sống lại, nàng thề con nàng nhất định chỉ có thể mang họ Lâm. Ba năm sau, mộng ước thành thực, nàng thành mẹ kế của tôi.

5. Chàng và nàng quen nhau trên mạng, tối ngày quấn quít ko dời. Chàng bảo muốn gửi ip6 tặng nàng, nàng sợ chàng nghĩ mình đào mỏ nên quyết định gửi chút tiền cho chàng coi như mua với giá rẻ. Tiền gửi đi rồi, liền gọi cho chàng, “Số điện thoại quý khách vừa gọi vĩnh viễn ko liên lạc đc nữa.”

6. 56 dân tộc, thi đại học chỉ 55 dân tộc đc cộng điểm.

7. Thấy lũ bạn đang cười nói vui vẻ, chạy vào hỏi:“ Cười gì thế?” Chúng nó đồng thanh:“ Ko có gì.”

8. Năm đó mẹ đưa tôi lên Bắc Kinh thi đại học, nhờ nhân viên tàu hoả khi nào đến ga thì nhắc chúng tôi nhưng họ quên mất. Tàu đông, mẹ và tôi ko đc đứng gần nhau. Mẹ còn xách theo một giỏ trứng luộc sẵn để ăn. Ngồi đến ga cuối mới có người bảo chúng tôi đã đi quá ga, nhìn vẻ mặt hốt hoảng của mẹ và giỏ trứng nát bét, tôi ko kìm đc nước mắt.

9. Bố chắc chắn có nhân tình, nhưng tôi ko có chứng cứ. Giữa bữa cơm tất niên ông vẫn hý hoáy nhắn tin cho ai, đi tắm cũng ko quên mang di động theo, nhưng mẹ và tôi đều ko biết mật khẩu di động ông. Tôi thương mẹ lắm nhưng lại ko dám chất vấn bố. Mỗi lần ngước nhìn tấm ảnh gia đình treo trên tường lại thấy lòng xót xa.

10. Tắm gội xong xuôi lại bị cho leo cây.

11. Cúi xuống buộc dây giầy, ngẩng lên bạn bè đã đi xa cả thước.

12. Chỉ miễn phí giao hàng trong phạm vi nội thành.

13. Giữa đêm bố lên cơn đau tim, mẹ quỳ giữa đường mong ai đó dừng xe đưa bố đến bệnh viện gần nhất. Nhưng ko ai ngó ngàng đến chúng tôi. Dù biết ko thể trách họ đc nhưng thật lòng tôi rất hận họ.

14. Nhà trường nhất định ko cho nghỉ Tết hết Rằm tháng Giêng rồi mới đi học lại.

15. Wifi nhà hàng xóm đột nhiên đổi mật khẩu.

16. Trong lúc tức giận huỷ kết bạn, hắn cũng ko buồn gửi lời mời kết bạn thử lấy một lần. Hai đứa cứ thế mà xa nhau.

17. Thi chạy dài 800m, cả lũ nhất trí sẽ luôn chạy bên nhau. Cuối cùng, mỗi tôi trượt.

18. Trên xe bus mò túi mãi ko thấy di động đâu, ông chú đứng gần “tốt bụng” nhắc:“ Cái thằng mặc áo đỏ lúc nãy lấy mất rồi còn đâu.”

19. Đại học năm ba, đưa cô bạn cùng phòng ktx đi phá thai, chăm sóc động viên suốt một thời gian. Vài tháng sau tôi bị đau dạ dày, ko đứng đc, muốn nhờ cô ấy dìu đến bệnh viện. Cô ấy bảo tối nay có hẹn với người yêu, tôi nhờ người khác thử xem.

20. Ngày đầu tiên đưa tôi vào ktx đại học, bố cầm theo chục cân khoai lang vừa thu hoạch, niềm nở chào hỏi những người ở chung phòng tôi, mong họ chăm sóc bảo ban tôi. Nhưng ko ai trả lời. Bố lặng lẽ trải ga giường, lồng vỏ chăn cho tôi xong rồi ra về. Tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa khóc ko ra tiếng.

21. Lặn lội gần trăm cây số đi chúc Tết họ hàng, đến lúc ra về họ cũng ko nhắc gì đến tiền lì xì.

22. Hai đứa chúc nhau ngủ ngon xong rồi, lại thấy hắn chém gió nhiệt tình trên facebook.

23. Cầm nắp chai có in dòng chữ “Bạn đã trúng thưởng thêm một chai nữa” đến, cô bán hàng dứt khoát ko chịu đổi.

24. Thằng bạn lần nào kiểm tra xong cũng kêu trời kêu đất, làm tôi sướng rơn tưởng có đứa chung số phận. Sau thì điểm nó bao giờ cũng cao gấp đôi điểm tôi.

25. Bố tôi ngày trẻ bị tai nạn, chân thành tật, đi lại khó khăn. Nhà tôi mở tiệm tạp hoá nhỏ, thi thoảng lại có kẻ vào lấy đồ rồi bỏ chạy, bố tôi ko đuổi theo đc. Tôi ở trong ktx, mỗi lần nghe điện thoại, mẹ bảo hôm nay lại có kẻ cắp, tôi hận đến run người.

26. Hồi nhỏ nhà nghèo, mẹ ốm nằm viện ko có tiền thuốc men. Tôi đến nhà họ hàng van nài họ cho vay tiền, họ sợ nhà tôi ko trả đc nên ko ai bằng lòng cho vay. Chuyện cũng lâu rồi, nhà tôi giờ khấm khá hơn cả, nhưng mỗi lần nghĩ lại vẫn ko khỏi chạnh lòng.

27. Hỏi cô nàng học giỏi bên cạnh:“Mình mượn vở bài tập của bạn chút nhé?” Cô nàng lắc đầu bảo:“ Mình viết linh ta linh tinh thôi mà.”

28. Nửa tiếng trước vừa cho tiền một người ăn mày què chân dưới cầm cầu, nửa tiếng sau chú ta đã ngồi trên cầu ngả nón xin thêm.

29. Hôm trước nói rõ tiết này ko điểm danh, nhưng cuối giờ lại bắt làm bài test nhỏ.

30. Tắt máy suốt mấy ngày, bật lên chỉ có tin nhắn từ tổng đài.

31. Đêm đó hay tin em trai bị bệnh máu trắng, tôi khóc nức nở ko tài nào ngăn nổi, bạn cùng phòng ktx lạnh lùng bảo:“ Đừng ảnh hưởng giấc ngủ người khác.”

32. Chiến tranh lạnh hai tuần, gọi điện làm hoà, đầu bên kia lịch sự bảo:“ Alo, ai đấy ạ?”

33. Lúc bé theo ông mang gà đi bán, có tiền rồi ông bảo mua giày mới cho tôi. Trong lúc tôi hớn hở chờ đợi, thì chủ tiệm giầy lạnh nhạt bảo ông tôi:“ Toàn tiền giả, ông định lừa tôi chắc.”

34. Ko trả lời tin nhắn nhưng lại cập nhật trạng thái đều.

35. Bị móc ví lúc nào ko hay, hôm sau có người gọi điện đến bảo tiền mặt thì ko còn nhưng giấy tờ vẫn đầy đủ. Tôi rối rít cảm ơn. Người đó chốt lại một câu:“ Ko cần cảm ơn, muốn nhận lại ví, cho xin 500k.”

36. Cả lớp vui vẻ tán phét, bạn thì phải giả vờ đang say ngủ.

37. Lớp mười bị cô lập, cô chủ nhiệm biết chuyện, đến nói với tôi một câu:“ Người đáng thương ắt có chỗ đáng trách.”

38. Lúc sung túc ới một tiếng đã có mặt, lúc túng thiếu gọi trăm bận ko ai nhấc máy.

39. Năm đó bố bị xuất huyết não, bác sĩ bảo gia đình phải chuẩn bị tâm lý. Cậu tôi khuyên mẹ nên nghĩ thoáng hơn, ko nên lãng phí vô ích. Nhưng mẹ nhất định ko bỏ cuộc, vay mượn đủ nơi chữa trị cho bố đến cùng. Đến nay bố có thể tự mình ra chợ nấu cơm, ngày ngày cười nói với chúng tôi. Mẹ, người mẹ vĩ đại của con, con cảm ơn mẹ.

40. Bố tôi là bác sĩ, có lần bận bịu mấy ngày liền ko về nhà, mẹ bảo tôi mang ít đồ cho bố. Lúc bố ra cổng viện đón tôi thì bị vài người xông vào đánh. Tôi còn bé chỉ biết đứng nhìn họ đánh bố. Sau tôi khóc hỏi bố sao ko đánh lại, bố bảo người ta đang đau buồn, tâm trạng kích động, có thể thông cảm đc.

41. Lọ Lem bỏ đi chỉ để lại đôi giày thuỷ tinh và thương nhớ vô hạn cho Hoàng Tử. Hoàng Tử sai người đi khắp cả nước tìm bằng đc chủ nhân của đôi giày. Ko ngờ chỉ vài ngày đã tìm đc hàng ngàn cô gái trẻ đi vừa đôi giày. Hoàng Tử suy nghĩ tới lui, cuối cùng chọn cô gái trẻ nhất, đẹp nhất làm Hoàng Hậu, những người còn lại đều đc rước vào cung phong làm Phi Tần.

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s