Đừng chiều anh quá, anh hư!

Nhung sẽ không làm hư anh! Dù chưa bao giờ là gái ngoan, nhưng Nhung cũng có giá của mình.  Và đây là lý lẽ của gái không ngoan nhưng có giá, anh nha!

Một tối cà phê, anh kể Nhung nghe chuyện tình be bé: Cô này đến với anh kia khi chàng thất nghiệp, bị chủ nhà quét đi như quét rác, mắc chứng cuồng ăn đến heo bì không kịp. Một tay một kiếm (À, trong trường hợp này là “một tay một chổi”), cô sắp lại đời anh, dắt chàng qua trang sách sang tươi hơn.

Chuyện gì đến cũng đến, chàng thành công bên thảm đỏ, chỉ có cô không nhận được hoa hồng. Chàng về lại mái nhà xưa, vác va li từ biệt, để lại cô trong ngơ ngác bàng hoàng:

– I have loved you unconditionally…(Em yêu anh không điều kiện)

Chàng khép cửa, nắng chiều chiếu qua vai, buông lại một câu mới đầu nghe muốn đập vô mặt, nhưng lâu lâu đem ra nghĩ thấy cũng không kỳ như mình tưởng:

– But I want you to love me conditionally. (Nhưng anh muốn em yêu anh có điều kiện)

Anh!

Những mẩu chuyện thế này hằng hà sa số, Nhung đọc đến thuộc lòng; có điều, lòng chưa hề nghĩ Nhung sẽ thành nữ chính – ít ra là trong câu chuyện của mấy phút cách đây.

Trưa nảy trưa nay, có việc A xảy đến với anh. Nhỏ như đồ bỏ. Nhung trải qua cảnh đó rồi nên nghĩ anh cũng sẽ bực như Nhung. Thế là, Nhung níu áo đứa bạn, làm gì đó cho anh, hòng “Giải cứu chim én” trong tích tắc. Anh email lại, bảo không cần. Một là, việc em làm không bõ bèn gì so với vấn đề anh đang gặp. Hai là, anh tự handle được rồi em ơi.

Đừng lo cho anh quá, anh hư.

Anh!

Nhung sẽ không làm hư anh! Dù chưa bao giờ là gái ngoan, nhưng Nhung cũng có giá của mình.  Và đây là lý lẽ của gái không ngoan nhưng có giá, anh nha:

– Anh bận túi bụi. Nhung cũng phải lui cui. Từ đây về sau (về đến bao giờ thì chưa biết), Nhung sẽ dồn hết năng lượng dạt dào vào công việc. Càng nhiều càng ít. Bởi khi cắm mặt làm việc, việc sẽ không hỏi “Chi cho cực vậy em?”.

– Quay lại chuyện giá cả. Nói hông phải chảnh nha. Nhung đẹp. 24 tuổi. Thông minh. Nhiệt tình. Nhung thừa sức tạo ra những giá trị “quành cháng” hơn những món quà kẹo ngọt, những tin nhắn quan tâm, những cuộc gọi lúc đêm về và những thế lạ trên giường, nhân danh nhung nhớ. Thế nên, anh cứ bận đi anh, nhưng cũng đừng nên theo dõi trang Xanh này, và đừng sặc nước khi thấy bài viết quen có giọng văn và câu chuyện quen ơi là quen.

– Nhung sẽ cai tin nhắn, email, điện thoại, Tâm Lờ (Tumblr), để cho anh biết thế nào là nhớ Nhung. Thề với anh là Nhung không biết chơi chiêu (Có làm không được. Có được không làm), nhưng thói đời, món ngon nào thừa quá cũng thành mứa, mà từ mứa đến mửa cách nhau chẳng bảo xa.

– Cuối cùng, dù bài này được gõ trong từng nhát phím bực mình, nhất là bên tai Nhung văng vẳng cái câu “Em đừng quá attached vào anh”, nhưng đâu đó trong Nhung vẫn mong anh đừng mò lên đây, tốt nhất là đừng đọc bài này, có đọc cũng tưởng có đứa nào đấy tên Nhung hận tình ngồi ngọ nguậy.

Chân lý nha: Nhung thương anh nhiều. Dù hạ quyết tâm không thèm lo quá, nhưng ngày nào còn mở mắt, ngày đó vẫn cầu bình an mãi ở bên anh.

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s